Chưa yêu nhau mà đã có ảnh cưới😂 Bọn mình quen nhau qua 1 lần được n...

Chưa yêu nhau mà đã có ảnh cưới😂

Bọn mình quen nhau qua 1 lần được nhờ chụp mẫu ảnh cưới. Lúc đầu là mình được chỉ định chụp cùng 1 anh khác cơ.

Ai ngờ đến phút chót đổi mod nam mà mình không biết. Đang ngồi make up thì ông ấy đỗ xe “xoạch” cái trước cửa. Lúc ấy trông đẹp trai vch đúng chuẩn gu mình.

Chụp cùng nhau cả buổi xong rồi về, mỗi người đi 1 đường. Mình cũng không nghĩ gì đâu, còn chẳng hỏi tên ổng là gì :)))

Thế rồi về ổng add fr rồi ib mình bảo “Con bé này, vì em mà anh mất ngủ đấy” :))) Mình đứng hình luôn. Thế là từ ấy đến nay cũng gần năm rưỡi rồi, cãi nhau với chia tay cũng kha khá lần rồi nhưng lần nào cũng chỉ vài bữa thui vì hình như không xa nhau được :)))


©️September Studio

truyenngontinh #howtoyeu

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



Chap 2: Sáng ngày hôm sau cô tỉnh dậy, mở mắt nhìn lên trần nhà thì t...

Chap 2:

Sáng ngày hôm sau cô tỉnh dậy, mở mắt nhìn lên trần nhà thì thấy trần nhà khác với nhà mình, cửa sổ tự động của khách sạn mở ra lúc sáng, ánh nắng chiếu vào khiến cô khẽ nhíu mày một cái.

Nhìn rõ cái trần nhà thì cô giật mình, ngồi bật dạy.

Vì bật dạy bất ngờ mà cơn đau dưới hạ thân truyền lên người, làm cô khẽ hé mồm rên lên một tiếp và nhíu mày một cái.

Bàn tay đang đặt ở eo cô tự nhiên xiết một cái, người đàn ông nằm bên cạnh cũng mở mắt ra.

Nhất thời, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.

Cô nhìn người đàn ông kết hợp cùng cơn đau dưới thân thì cũng hiểu được chuyện gì xảy ra.

Cô cũng không còn nhỏ mà gặp hoàn cảnh này tới nỗi hét toáng lên hay gì mà chỉ hơi bất ngờ mà cũng cảm thấy may mắn vì cô không vào nhầm phòng tên biến thái nào, mà vào phòng anh chàng đẹp trai này.

Nhưng nghĩ đến đêm qua cô bị anh ta vần vò tới gần sáng thì không khỏi nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn người đàn ông đang nhìn mình.

Đọan Kình Thiên nằm bên cạnh thấy cô cũng chẳng có cảm xúc gì. Chỉ hơi khó hiểu tại sao lúc cô mới ngủ dạy thì tâm trạng khá tốt, bây giờ lại quay sang trừng mình.

Anh cũng chẳng nhìn cô nữa, thoải mái đứng dậy đi ra nhặt quần rơi vãi trên đất lên.

Từ trong quần lấy ra một chiếc ví đen bằng da, lấy một chiếc thẻ đen tỏng đó ra ném thẳng vào người cô, môi mỏng khẽ hé:

"Số tiền trong thẻ đủ để cô sống đến hết đời!”

Cô nhìn anh ta lấy quần thì tưởng anh ta muốn đi, ai ngờ anh ta lại muốn vứt tiền cho cô.

Cô nhìn ra chiếc thẻ đen kia, là thẻ giới hạn toàn cầu chỉ có bốn nhà có, là bốn nhà trong tứ đại gia tộc ở Hà Thành trong đó có nhà họ Hạ và Đoạn.

Tuy là nhà họ Hạ cũng có nhưng cũng giới hạn số lượng, tổng cả nhà chỉ có 7 chiếc. Còn nhà họ Đoạn thì không giới hạn nhưng cũng rất ít ai được cầm chiếc thẻ trong tay.

Nhìn anh ta coi cô là con đ* chơi xong một đếm trả tiền là xong thì không khỏi muốn vùng dậy chửi mắng anh ta một trận:

“ Đồ khốn nạn!”

Cô chưa kịp nhào lên đánh anh ta thì cơ đau ở hạ thân lại truyền đến, cứ nghĩ mình sẽ rớt xuống giường ai ngờ lại rơi vào vòng tay ấm áp, khỏe mạnh.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu ngược vào gương mặt anh, nhưng dù vậy nhìn anh cũng vẫn rất đẹp trai.

Nhưng dù có đẹp trai cũng không làm cô quên đi cái tên cầm thú giày vò cô đêm qua.

Đêm qua cô say đến mệt mỏi cả người mà cái tên khốn này như người không biết mệt, cứ giày vò cô đến hửng đông mới cho cô nghỉ.

“ Tôi không có hứng thú với cái đống tiền của nhà anh. Dù sao tôi cũng không phải là “gái“ để anh chơi xong là trả tiền, đêm đầu tiên của tôi cho anh rồi thì thôi, dù sao cho ai cũng không khác nhau.”

Nghe cô nói không hiểu sao anh lại khó chịu: Không phải tất cả con gái nhìn thấy cái thẻ này đều muốn phát điên lên mà lấy ư?

“ Anh đi ra ngoài để tôi thay đồ, tôi không có thời gian ngồi đây chơi đùa với anh.”

Vừa nói cô vừa nghĩ: Giờ này chắc lão ba ở nhà của cô lại đang ầm ĩ lên rồi đây. Nhức đầu quá mà!

“ Còn gì phải che đậy đâu mà phải đuổi tôi ra ngoài? Có gì trên cơ thể của em mà tôi chưa thấy? “

Anh vừa nói vừa như không có chuyện gì xảy ra đi nhặt quần áo dưới đất lên thong thả đứng đó nhìn cô.

Cô cũng chẳng thèm che giấu làm gì nữa, cả người chỉ quấn cái khăn tắm cũng đi nhặt quần áo lên một mạch đi vào phòng tắm.

Anh thấy cô đi vào phòng tắm thì mở cửa phòng ra ngoài.

Lúc tắm xong cô không thấy ai ở ngoài nghĩ là anh ta về rồi nên cũng đi về luôn.


Tại Hạ gia:

Cô vừa về đến cửa đã thấy lão ba cùng mẹ ngồi đó. Xem như họ cũng chờ cô rất lâu rồi.

Ba vừa thấy cô thì hỏi ngay:

“ Con đi đâu giờ này mới về? “

“ Hôm qua con đi party ở công ty xong say quá nên ở khách sạn ba đặt, bây giờ mới mở mắt ra được.”

Ba cô nghe vậy mặt cũng giãn ra một chút, nhẹ giọng nói:

“ Con sau này không nên uống rượu nữa, dù sao cũng là con gái, mà chuyện bữa tiệc con nghĩ xong chưa?”

“ Con không đi!”

Gần như là trả lời cùng lúc với ông đặt ra câu hỏi, bữa tiệc này nói là tiệc xã giao mọi người trong thành phố, chi bằng nói đây là đi coi mắt.

Cô biết ba cô không có ý định gả cô đi sớm thế, nhưng ông lo cho cô không được ăn ngon mặc đẹp, không được sống hạnh phúc.

“ Ba không phải lo con không lấy được chồng, dù thế nào con cũng được sung sướng, không khổ cực như ba nghĩ đâu. Mà ba còn sống được vài chục năm nữa cơ đừng lo chuyện con khổ chứ. Dù không lấy chồng thì ba cùng cái Hạ Gia này cũng nuôi con được mà! Con mệt rồi, lên phòng nghỉ đây!”

Cô nói xong liền bước chân rời đi, bỏ lại ba cô tức chết ở đằng sau.

Ông nhìn cô đi mà không khỏi có tâm sự, bà Tô Thư ở đằng sau đỡ tay ông lên tiếng:

“ Ông bớt lo cho nó một chút, ông cũng hiểu con gái mình sẽ không phải chịu khổ mà, ai làm nó uất ức một chút nó đều cho người ta sống không yên. Dù không có Hạ gia hay không có chúng ta thì nó cũng sống tốt mà.”

Ông cũng không nghỉ nhiều nữa, chuyện cô đồng ý tiếp quản công ty đã quá khó rồi, nhưng ông chỉ lo một ngày đột ngột ông ra đi thì không ai lo cho cô, cái giới chính trị này có gì hay chứ, ganh đua nhau không được thì dùng mạng của nhau để trao đổi lợi ích.

TruyenNgonTinh

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



#Truyenngontinh Đoản 1 -" Bạch Tử Hy anh chính là đồ khốn." Lời nói...

Truyenngontinh

Đoản 1

-" Bạch Tử Hy anh chính là đồ khốn."

Lời nói vừa dứt Du Du Lan không màng đến ánh mắt xung quanh mà mạnh mẽ tát lên khuôn mặt đẹp như tạc kia, để lại trên gò má cao là một vết đỏ hình bàn tay nhìn vô cùng khó coi.

Cả khán phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến ghê rợn, một vài người cả gan dám xì xầm bàn tán sau lưng. Mọi người ngoài mặt đều có vẻ sợ hãi, hoảng hốt nhưng kì thực đều đang vui vẻ trong lòng mà xem kịch hay.

Một cô gái người ướt nhẹp, tướng mạo trông bình thường nhưng cặp mắt nàu tím mận ẩn sau hàng nước mắt lại mang cho người khác cảm giác muốn đau lòng, đôi mắt xinh đẹ, kiên cường nhưng ẩn dưới đó là một cỗ đau thương đang trực trào ra. Người như vậy mà lại cả gan dám tát vị thiếu gia nhà họ Bạch lừng lẫy, nổi tiếng với độ ăn chơi, thật là một cảnh tượng đáng xem mà.

Mọi người nào còn lạ Du Du Lan nữa, cô gái mang tiếng là không biết xấu hổ mà còn dám theo đuổi nam thần của bọn họ nữa. Nếu Bạch Tử Hy là một vì sao sáng, khuôn mặt đẹp không góc chết, gò má cao xinh đẹp, đôi môi mỏng luôn treo lên nụ cười tùy hứng, còn cô là người mà cho dù có lẩn vào đám đông rồi mang kính lúp ra soi cũng mãi mãi sẽ không bao giờ tìm thấy được.

-" Con khốn, cô dám tát tôi."

-" Ồ vậy vị Bạch thiếu gia đây bỏ mặc con gái người ta đươi trời mưa suốt ba tiếng đồng hồ để ở đây nhảy với mĩ nữ là không đáng tát à."

Bạch Tử Hy ngây người, nào giờ anh cứ tưởng cô là loại con gái nhu nhược, dễ dàng để cho mọi người khi dễ, bắt nạt. Ai ngờ ẩn sau đó là cả một tinh thần kiên cường, không cho ai đạp lên quyền tự tôn của chính mình.

Du Du Lan chính là nhờ học bổng của Bạch gia mới vô được trường này, ngay từ đầu cô đã trở thành tâm điểm để cho mọi người trêu chọc. Trong ngôi trường toàn là cô chiêu cậu ấm học thì cô như vịt con xấu xí lạc giữa bầy thiên nga. Trong đó Bạch Tử Hy anh chính là đã chán ghét cô từ lâu, dựa vào đâu mà ngày nào mẹ anh cũng lấy cô ra làm gương bắt anh ngồi vào bàn học, dựa vào đâu mà cái con nhỏ ngốc nghếch này lại không biết xấu hổ mà bám theo mình. Vì vậy trò đùa hôm nay làm cho cô mất mặt chính là do anh bày trò.

Cô không ngờ mình móc tâm móc phổi ra để đối xử với người mình thích, dùng chân tâm để đổi lấy một làm một con ngốc trong trò chơi nhạt nhẽo của những người giàu, thì ra thế giới này vốn không có người thích cô.

-" Xin lỗi vì đã làm phiền trong thời gian qua."

Cô nhanh chóng chạy khỏi khán phòng, cả một ánh mắt cũng không muốn để lại cho Bạch Tử Hy, cả thế giới như quay cuồng khiến cho cô choáng cả đầu, mái tóc bết vào mắt khiến cho cô không thể nhìn rõ đường nhưng vẫn kiên trì chạy đi. ***g ngực đau như muốn nổ tung, cả người chếch choáng muốn nôn nhưng vẫn phải kiềm lại. Đôi giày cao gót vốn đã bị cô vứt lung tung lúc chạy đến đây nên giờ cô đang chạy chân trần ngoài đường dưới mưa, bộ váy tinh tế cũng đã bị cô xé một cách mạnh mẽ cho đỡ vướng.

Chính anh là người ngỏ lời mời cô đi vũ hội, chính anh là người giúp cô khoác lên bộ váy xinh đẹp này, và cũng chính anh đã bóp chết tình yêu của cô. Tại sao coi yêu anh nhiều như vậy, nhưng trong mắt anh lại trở thành trò cười.

Anh đã không còn là người con trai năm đó đã giúp cô thóat khỏi đám lưu manh, giờ đây cô mới nhận thấy rõ khoảng cách giữa hai người, như bầu trời và mặt đất, mãi mãi không thể lại gần nhau. Mặc cho bao người chê cười tình yêu của cô, mặc cho anh chán ghét cô vẫn cố gắng bám víu vào, giờ đây như được thấy rõ được khoảng cách giữa anh và cô Du Du Lan lại càng thất vọng hơn.

Ngoài trời mưa lớn, ai ai cũng đã yên vị trong nhà để sưởi ấm cho nhau trong ngày đông lạnh này, nhưng về nhà làm gì có ai chờ cô đâu, có ai sưởi ấm cho cô đâu.

Bật cười với ý nghĩ của chính mình, cô không để ý có một chiếc xe nãy giờ đang theo dõi cô, ánh mắt người trong xe tràn đầy tức giận pha lẫn sự trêu chọc.

-" Xử lí cô ta, làm cho gọn vào."

Nhận được lệnh, một chiếc xe tải từ đâu xuất hiện mạnh mẽ chạy tới không màng tất cả mà tông thẳng vào cô. Du Lan cảm thấy người nhẹ đi rồi cứ thế lăn vài vòng trên đường, mặc cho máu chảy ra khắp đường hòa vào cơn mưa lớn, lần đầu tiên coi cảm thấy nhẹ nhõm.

(Còn)

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



#truyenngontinh #3 Giữa buổi tiệc náo nhiệt, âm nhạc sôi ...

truyenngontinh

3

Giữa buổi tiệc náo nhiệt, âm nhạc sôi động, người người cười nói vui vẻ nhưng đối với Gia Nhi. Cô cảm thấy mình thật cô đơn buồn tẻ, nước mắt vẫn đang tiếp tục chảy mà không thể làm sao ngăn lại nổi. Đôi mắt luôn nhìn về phía Lục An. Anh vẫn vui vẻ cười nói như chưa có chuyện gì sảy ra. Một sự thật quá phũ phàng đối với cô. Càng nhìn cô càng khiến cô đau khổ hơn. Cô rởi khỏi bữa tiệc về nhà. Nhưng có lẽ hôm nay là ngày đau khổ nhất trong lịch sử của cô bởi chính lúc này, cô cũng không còn nhà để về nữa. Khi chia tay cũng chính là cắt đứt một mối quan hệ. Ngôi nhà cô ở của Lục An cũng đã bị lấy lại. Trước cửa nhà chỉ là một đống hành lý đã được dọn sẵn không biết từ lúc nào? Giờ nhà không có, người mình thương nhất cũng không còn bên cạnh, cô như chẳng muốn tồn tại trên đời nữa…. Đôi chân nặng chĩu bước đi. Những bước chân như mỏi mệt không chút sức sực không biết đi về đâu. Tâm trạng rối bời chẳng thể suy nghĩ. Bóng tối lúc này như bao chùm lấy cô Bỗng từ phía xa, một chiếc xe hơi chạy đến với tốc độ khá nhanh, ánh đèn chiếc thẳng vào mắt cô khiến cô chẳng biết ứng xử ra xa, chỉ những ngây người nhìn chiếc xe lao về phía mình “ phanh….” Chiếc xe dừng lại ngay sát người cô. Tuy không tông trúng cô nhưng Sự hoảng sợ đã khiến cô ngất đi, cô như mơ hồ không còn biết Lúc này từ trên xe, người tài xế vô cùng bối rối tức tốc chạy đến nhưng không biết nên làm gì. Chỉ biết hoảng hốt và lo sợ Người đàn ông ngồi băng ghế sau cũng bắt đầu đi xuống trong sự bình tĩnh. Nhìn cô gái rồi quay đầu trở về ghế. Giọng nói lạnh lùng “Đưa cô ấy tới bệnh Gia Nhi tức tốc được đưa lên xe và đi tới bệnh viện

Bên cạnh sự lo lắng của người tài xế lại là một sự bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh nhìn người con gái đang nằm bất tỉnh bên chiếc ghê bên cạnh khá lâu. Bỗng sắc mặt anh thay đổi khi thấy chiếc dây chuyền được đeo trên cổ Gia Nhi. Có vẻ như băn khoăn một điều gì đó “ Lạc Hạo, lái xe về nhà đi”

Người tài xế ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì đang sảy ra nhưng vẫn cho xe quay đầu về nhà.

Chiếc xe đừng lại trước một ngôi nhà rất to, uy nghi. Có thể nói đây là ngôi nhà đẹp nhất nhì thành phố. Không lâu sau đó, khi đã được bác sĩ băng nó vết thương, Gia Nhi tỉnh dậy. Trước mắt cô là một căn phòng rất lớn, có thể nói căn phòng đó còn to hơn cả căn nhà của Lục An trước đây cô ở. Hơn thế nữa, trang thiết bị vừa đầy đủ lại rất hiện đại khiến cô như nghĩ mình đang mơ, một giấc mơ đẹp mà cô không muốn tỉnh dậy nữa

Còn(…)

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



#truyenngontinh #ChiếcVáyDínhMáu Chương 1. Chiếc xe sang trọng lạnh...

truyenngontinh

ChiếcVáyDínhMáu

Chương 1.

Chiếc xe sang trọng lạnh lùng phóng qua, hất tung cô lên không trung.

Mai nghe được cả tiếng xương của mình gãy răng rắc, đầu cô va đập mạnh vào chiếc xe, rồi lại va đập mạnh xuống nền đường.

Trước mắt cô toàn một màu đỏ của máu, mùi máu tanh xộc vào mũi làm cô buồn nôn.

Cô đang có thai.

Mai run rẩy đưa tay ôm bụng, cô đau đớn thều thào:

"Con… con của tôi…"

Lộp cộp lộp cộp…

Tiếng giày cao gót gõ trên nền đường, vọng vào tai cô.

Người phụ nữ ăn mặc sang chảnh từ trên chiếc xe vừa mới tông cô bước đến, cô ta lạnh lùng cao ngạo nhìn cô như nhìn một thứ dơ dáy bẩn thỉu:

"Giật chồng của tao thì phải chết."

Ba năm sau.

"Bao nhiêu tiền bạc công sức đổ sông đổ bể hết rồi!"

Ông Lâm ngồi trước bàn giám đốc, ánh mắt chán nản nhìn vào bản báo cáo tiến độ thi công mà cấp dưới nộp cho ông.

Con đường này làm ba năm rồi mà không xong, không phải là mưa bão làm chậm tiến độ thì cũng là vật liệu bị ăn bớt, đủ loại vấn đề xảy ra.

Cấp dưới báo cáo với ông đủ loại lý do, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến lý do quan trọng nhất.

Con đường này bị ma ám.

Ba năm trước, khi dự án mới bắt đầu, con đường này còn vắng người qua lại, xảy ra một vụ tai nạn chấn động người dân sống xung quanh đó.

Cảnh sát kết luận đây là một vụ đâm chết người rồi bỏ trốn, nạn nhân là một cô gái đang mang thai, còn rất trẻ.

Đáng tiếc chỗ này không có camera, hung thủ cũng như đã bốc hơi khỏi thế gian, một chút manh mối cũng không tìm thấy.

Kể từ đó, những người công nhân làm đường luôn gặp những chuyện xui xẻo, có người bị tai nạn lao động, có người bị điên, có người tự tử không rõ lý do.

Ông Lâm đứng dậy khỏi ghế giám đốc, đi đi lại lại trong phòng, khuôn mặt trầm ngâm suy tư.

Bản báo cáo này làm rất sơ sài, nhìn là biết không phải đến tận nơi quan sát xem xét tình hình mà là tự bịa ra.

Ông nổi giận đuổi việc người làm bản báo cáo, tiếp tục điều động người khác đi giám sát tiến độ thi công.

Lần này không ai chịu đi, người này đùn đẩy người kia.

Những người từng bị điều đến đó người nào cũng nói đã gặp ma, dần dần bị ám ảnh đến nỗi bị điên.

Ông Lâm vì vậy mà bị stress, người phờ phạc, không thiết ăn uống.

"Ba, ba không khỏe à? Công ty có chuyện sao?"

Vũ rót một cốc nước cho ông Lâm, lo lắng nhìn bộ dạng mệt mỏi của ba mình.

Anh học Y, vì gia cảnh tốt nên ra trường thuận lợi làm bác sĩ ở bệnh viện lớn, chuyện ở công ty của ba anh, anh hầu như không quan tâm.

Ông Lâm chán nản kể hết cho con trai nghe.

"Ba ơi, hay là để con đi thử xem."

Ông Lâm không muốn làm phiền con trai, hơn ai hết ông biết Vũ rất bận, công việc ở bệnh viện cũng đủ khiến anh căng thẳng rồi.

"Cứ để con đi."

Trước sự quyết tâm của anh, ông Lâm cũng chỉ có thể đồng ý.

"Ba ngủ sớm đi."

Vũ quay về phòng mình, theo thói quen mở laptop, xem mấy video giải phẫu cơ thể người.

Sợ làm phiền ba mẹ ngủ phòng bên cạnh, anh cắm tai nghe.

Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng đồng hồ kêu tích tắc tích tắc và tiếng hít thở đều đặn của anh.

Anh chăm chú xem mà không để ý ngoài trời đã đổ mưa lớn, gió rít từng cơn rợn người.

"Ầmmm" một tiếng, cửa sổ bị gió thổi đập mạnh, mưa lạnh hắt vào phòng.

Vũ ngừng xem, đứng dậy, đi về phía cửa sổ.

Gió quá lớn, nước mưa táp vào mặt, anh vật lộn với cánh cửa sổ một hồi lâu vẫn chưa đóng lại được.

Cánh cửa sổ bị gió thổi, góc nhọn của cửa sổ cứa qua tay anh, trên tay anh xuất hiện một vệt máu dài.

Vũ cố nhịn đau, đóng chặt cửa sổ, quay trở lại bàn làm việc.

Người anh ướt sũng, không biết là nước mưa táp vào người hay là mồ hôi vã ra nữa.

Anh nhìn vết máu dài màu đỏ bắt mắt trên cánh tay, thở dài, để mẹ anh nhìn thấy bà ấy lại mắng ù tai đây.

Anh vội bước vào nhà tắm, rửa sạch vết thương, đem thuốc ra bôi.

"Reng reng reng…."

Điện thoại đột nhiên đổ chuông làm anh giật mình.

Liếc nhìn đồng hồ, 23 giờ 57 phút, ai lại gọi vào giờ này chứ.

Trong đầu anh nghĩ đến một người.

Với lấy cái điện thoại, anh lẩm bẩm, quả nhiên là nó.

Anh mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn, tiếp tục bôi thuốc lên vết thương.

"Gọi tao làm cái gì đấy?"

"Tao nhớ mày chứ sao."

"Thằng điên."

Vũ lạnh lùng chửi một câu, tắt máy.

Đầu dây bên kia không tin nổi mình bị phũ như vậy, tức tối gọi lại.

"Vũ đại ca, sao hôm nay nóng tính thế! Tao có chuyện cần nói thật mà!"

"…"

"Trực đêm chán quá, tao mới lục đống tài liệu cũ, thấy cái này hay lắm nhé!"

"Dọn lại ngay! Mày lục tanh bành lên, mai đến lượt tao trực tao lại phải dọn!"

Vũ sầm mặt mắng cho Khôi một trận.

"Biết rồi biết rồi! Nhưng mày thật sự không muốn biết đó là cái gì à?"

Vũ đột nhiên thấy không gian xung quanh im lặng đến kỳ dị, đồng hồ chỉ tròn 12 giờ đêm.

Anh nghĩ mình là một thằng đàn ông, chẳng lẽ dính tí nước mưa đã choáng váng đầu óc rồi sao.

Anh hít một hơi để bình tĩnh lại, cất giọng hỏi.

"Là cái gì?"

"Một tài liệu điều tra án mạng từ ba năm trước, lạ quá mày nhỉ, cái này phải giữ ở đồn cảnh sát chứ sao lại ở đây được?"

"…"

"Chả lẽ ma để ở đây?"

Câu nói đùa của Khôi khiến Vũ lạnh toát sống lưng.

Vũ trầm mặc không nói, làm Khôi ở đầu dây bên kia thấy anh hôm nay thật kỳ lạ.

"Mày bị sao đấy?"

"Không… không sao…"

Khôi nghĩ nửa đêm nửa hôm ngồi một mình xem tài liệu án mạng đúng là thần kinh, với lại anh cũng muốn để Vũ ngủ lấy sức ngày mai còn trực, nói dăm ba câu tào lao rồi cúp máy.

Vũ thất thần ngồi trước bàn làm việc, cảm thấy cổ họng khô khốc, vội đứng dậy đi xuống phòng khách uống nước.

Một thằng đàn ông sức dài vai rộng như anh, tự nhiên lại bất an thấp thỏm cái gì chứ?

Anh rót một cốc nước, đưa lên miệng uống ừng ực, hơi thở dồn dập.

"Reng reng reng…"

Điện thoại lại rung chuông, tuy bên ngoài mưa rất lớn nhưng tường nhà cách âm nên trong phòng lặng im không một tiếng động, tiếng chuông điện thoại vang lên nghe quỷ dị lạ thường.

Vũ mất kiên nhẫn, chẳng nhìn người gọi là ai, bấm nghe, giọng gắt gỏng:

"Thằng chết giẫm nhà mày, gọi gì mà gọi lắm thế!"

Đáp lại anh là tiếng gió gào rít và tiếng mưa ào ào…

"Cứu mạng… cứu mạng… cứu mạng…"

Giọng nữ yếu ớt thê lương truyền vào tai anh.

Vũ kinh hãi quăng điện thoại đi, tay khua vào cốc nước trên bàn, cốc nước rơi xuống đất đánh "choang" một tiếng.

Vài mảnh thủy tinh vỡ bắn vào tay anh, máu tươi từng giọt nhỏ ra.

Ba mẹ anh nghe thấy tiếng động hốt hoảng dậy bật đèn, chạy xuống phòng khách.

Họ nhìn thấy con trai chật vật ngã ngồi trên sàn, cách đó không xa là chiếc điện thoại di động bị quăng vỡ nát, còn có rất nhiều mảnh thủy tinh vỡ bắn tung tóe.

Bà Phương nhanh mắt nhìn đến cánh tay đầy máu của Vũ, bà biến sắc chạy đến, lo lắng cầm tay anh đưa lên xem, luống cuống phát khóc.

"Làm sao mà chảy máu nhiều thế này? Lớn từng này rồi mà không biết cẩn thận là gì thế!"

Bà Phương vừa mắng vừa đi lấy đồ xử lý vết thương cho Vũ.

Bà lải nhải rất nhiều nhưng Vũ không hề nghe, anh thất thần nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại vừa bị mình quăng nát.

Ông Lâm cảm thấy con trai rất kỳ lạ, nhưng thấy anh bị thương nên cũng không hỏi nhiều, đợi sáng mai nói sau.

Vũ trở về phòng, đầu óc mông lung nghĩ về cuộc gọi lúc nãy.

Nhất định là anh mệt mỏi quá sinh ra ảo giác rồi, trên đời này làm gì có ma quỷ.

Sáng hôm sau, bệnh viện.

"Vũ, mày làm sao mà mắt thâm sì như gấu trúc thế kia?"

Khôi nhìn vẻ mặt phờ phạc hốc hác của Vũ, sợ hết hồn, bây giờ mà là đêm tối anh còn tưởng mình nhìn thấy ma.

"Tao lạy mày, đêm qua mày thức đến mấy giờ đấy? Mày có nhớ đêm nay mày phải trực không?"

Vũ không trả lời, uể oải hỏi lại:

"Cái tài liệu mày nói đâu?"

Nhắc đến tài liệu đó, mắt Khôi sáng lên, đêm qua anh xem qua rồi nhưng không hiểu mấy.

Thằng Vũ học nhiều biết nhiều, cho nó xem thì hơn.

Khôi nhìn trước ngó sau, không có ai thấy, đưa tập tài liệu cho Vũ.

Vũ chẳng nói chẳng rằng nhận lấy, cất vào cặp, bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.

"Ơ hay thằng này, mày định xem một mình à? Có còn là bạn bè không đấy?"

Vũ đi thẳng không thèm nhìn lại một cái, Khôi ngớ người nhìn theo, thằng này cứ như bị ma nhập thế nhỉ.

Đêm nay đến lượt Vũ trực.

Cả đêm qua anh không ngủ được, cũng may lúc trưa tranh thủ ngủ một chút, nếu không sợ là đêm nay không trụ nổi.

Anh lặng lẽ lấy tập tài liệu ra, suy nghĩ một lúc, lại cất trở lại vào cặp.

Tập tài liệu này rất kỳ quái, tốt nhất là đem về nhà rồi xem.

Thằng Khôi nói "chẳng lẽ ma để nó ở đây", anh thì lại nghĩ, chẳng có ma quỷ nào ở đây cả, chuyện quái dị như thế này chỉ có người quyền lực nhất ở đây làm được mà không bị ai phát hiện thôi.

Viện trưởng có liên quan không, khó nói lắm.

Với tài năng của anh, hết năm nay khả năng lớn anh sẽ được ông ta cất nhắc lên làm trưởng khoa tim mạch, người này không thể đắc tội.

Vũ lấy ra điện thoại mới, mở lịch sử cuộc gọi, bần thần nhìn số máy lạ gọi cho anh đêm qua.

Trời xui đất khiến thế nào mà anh lại bấm gọi cho số máy đó, đến lúc anh tỉnh táo lại, thì đã thấy mình đang gọi cho số máy này rồi.

Vũ chưa kịp phản ứng gì thì lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở đâu đó gần anh.

Da đầu anh tê rần, người cứng ngắc đứng dậy đi về phía phát ra tiếng chuông điện thoại.

Phòng trực nằm ngay đầu cầu thang, Vũ chầm chậm bước từng bước lên tầng trên, nghe thấy tiếng chuông điện thoại càng lúc càng rõ ràng.

Ở khúc ngoặt của cầu thang, có một cô gái tóc dài ngang mông xõa bù xù đứng nhìn chằm chằm vào anh.

Trên người cô ấy mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, làn da trắng nhợt, đôi mắt trống rỗng mở to nhìn về phía anh.

Đứng từ xa chỉ thấy cô ấy là một cái bóng trắng có mái tóc vừa đen vừa dài, người yếu bóng vía chắc chắn bị dọa cho chết ngất, ngay đến thanh niên trai tráng như Vũ mới nhìn qua cũng bị dọa cho giật mình.

"Bệnh nhân này, cô ở khoa nào, nửa đêm nửa hôm sao lại đứng ở đây?"

Cô gái chỉ nhìn anh chăm chăm, không đáp.

Chiếc điện thoại trên tay chiếu ngược ánh sáng lên mặt cô gái, khuôn mặt tiều tụy nhợt nhạt, hốc mắt lõm sâu, trên trán còn có vết thương, máu chảy thành một vệt dài từ thái dương xuống đến cằm.

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



VỢ TÔI LÀ SIÊU SÁT THỦ #TruyệnNgônTình #DIY Chương 58: NHẬN CÁT-XÊ...

VỢ TÔI LÀ SIÊU SÁT THỦ

TruyệnNgônTình #DIY

Chương 58: NHẬN CÁT-XÊ

Cùng lúc đó, sân bay quốc tế Lạc Thành.

Mười mấy người vệ sĩ mặc vest đen lật đật chạy xuống dọn đường cho người đàn ông quyền lực đi xuống.

Anh mặc âu phục đen, khoác thêm áo choàng đen dài và mang kính râm. Mái tóc vuốt keo một nửa trông tự nhiên mà cũng rất thanh lịch.

Người đàn ông lướt ngang dòng người, có mười thì hết chín người phải ngoáy đầu lại nhìn.

"Đẹp trai quá! Còn rất cao nữa, có phải là minh tinh không?"

"Là minh tinh nào vậy? Trước, sau, trái, phải đều có vệ sĩ đi theo. Chắc là nổi tiếng lắm"

"…"

Những lời bàn tán xôn xao nổi lên, nhưng người đàn ông quyền lực ấy không để mắt đến. Thứ nh để tâm là một việc khác quan trọng hơn.

Qua khu vực dành cho hành khác, anh thấy Vũ Hưng đã đứng đó đợi từ bao giờ.

Thấy anh, Vũ Hưng lập tức chạy đến, điệu bộ vô cùng sốt sắng khác xa với ngày thường. Hàng mày anh hơi cau lại như không tin vào mắt mình.

Đối phương bỏ kính râm xuống, nhếch môi một cách quyến rũ. Nửa năm rồi, người đó vẫn đẹp như ngày nào, thậm chí còn có nét trưởng thành hơn.

"Hạo…"

"Lâu quá không gặp? Anh khỏe không?"

"Tôi thì khỏe, còn Nhĩ Tích và Lục Đồng sắp không khỏe rồi"

"Cái gì?"

Vũ Hưng vịn cánh tay anh lôi đi: "Nhanh đi, vừa đi tôi sẽ vừa kể"


Khuôn viên của Thanh Bang.

Thanh Tử Minh cao ngạo: "Coi kìa coi kìa, rồng đen mất đầu rồi"

Lục Đồng một tay đỡ đầu Lâm Nhĩ Tích, tay kia cầm súng tức giận nhắm vào trán Thanh Tử Minh: "Đi chết đi!"

"Đoàng"

Viên đạn trong cây súng của Lục Đồng chưa kịp bắn ra, một viên khác đã bắn vào lưng cô. Tên áo đen phía sau không ngần ngại đã bóp còi.

Thanh Tử Minh nhếch mép khinh khi: Hừ, định giết tao? Bọn mày không có cửa! Người đâu? Giết hết bọn chúng!"

"AI DÁM?"

Một tiếng hô lớn từ phía ngoài cửa thu hút sự chú ý của mọi người. Mười mấy vệ sĩ vest đen chạy vào trong sân xếp thành hai hàng, cung kính chờ đợi.

Người đàn ông vẫn uy nghiêm như lúc bước từ máy bay xuống, lạnh lùng, lãm đạm, sát khí như toát ra ngày một nhiều.

Người đó gỡ kính râm xuống, tất cả mọi người đều tròn mắt nhìn. Thanh Tử Minh sút ngã vì không tin vào mắt mình.

Không phải máy bay của Vũ Hạo đã rơi rồi sao? Sao anh ta vẫn còn xuất hiện ở đây?

Vũ Hạo cười khinh: "Thanh bang chủ, lúc nãy anh vừa định làm gì?"

Thanh Tử Minh lấy lại bình tĩnh, trở lại dáng vẻ cao ngạo: "Tao chính là định giết hết bọn chúng. Vũ Hạo, nếu mày đã dẫn xác đến đây thì đừng mơ thoát được! Người, ra tay"

Hắn vừa dứt lời, bọn người của Hoắc Bang nhanh chóng chĩa súng về Vũ Hạo. Anh không có chút gì là sợ, vẫn lạnh lùng như một tảng băng.

Đồng tử anh hơi chao đảo sang người đàn ông vest đen bên cạnh. Anh ta đã quá 40, mang khí chất của một quý ông nhiều hơn là một chàng trai trẻ.

Người đó gật đầu, móc trong túi ra một kí hiệu. Người của Hoắc Bang nhìn thấy nó xong liền lùi lại một bước, nhìn nhau không biết có nên bắn hay không.

Thanh Tử Minh cau mày: "Sư tử đen? Là sư tử đen sao?"

Người đàn ông nhếch mép: "Thanh bang chủ không nhìn lầm đâu. Còn các người, muốn toàn mạng thì mau biến đi!"

Nghe nói, những người của Hoắc Bang lại đắn đo nhìn nhau. Suy nghĩ một hồi, bọn họ thay phiên nhau chạy thật nhanh khỏi Thanh Bang mà không thèm nói với Thanh Tử Minh một tiếng.

Thanh Tử Minh cầm chặt súng trong tay, sợ hãi lùi lại mấy bước. Nửa năm mất tích, Vũ Hạo đã trở thành người mà ai nấy đều nể sợ sao?

Vũ Hạo lạnh lùng bước đến bên cạnh Lâm Nhĩ Tích, dang hai tay bế xốc cô lên.

Lâm Nhĩ Tích nãy giờ im lặng, nhắm mắt như đã chết, chợt hi hí hàng mi.

Vũ Hạo nhìn cô cười cười, suỵt nhỏ một tiếng, cô liền trở lại bộ dạng ban nãy, xuôi thả người như cái xác chết.

Vũ Hưng cũng lật đật chạy từ cổng vào bế Lục Đồng lên: "Đồng Đồng, em không sao chứ?"

Thanh Tử Minh không còn gì để mất, liền muốn tổn thương người khác trong những phút cuối đời: "Cô ta trúng đạn rồi, sẽ nhanh chóng chết thôi. Haha"

Lục Đồng mở mắt liếc sang Thanh Tử Minh, cười quyến rũ: "Nói cứ như chỉ một mình anh có áo chống đạn ấy?"

Thanh Tử Minh ngây người, thì ra từ nãy đến giờ anh đều mắc phải bẫy của bọn họ. Hắn nắm chặt nắm đấm: "Bọn bây cũng đừng vội đắc ý! Vũ Phương Nghi đang ở trong tay tao!"

Hắn vừa dứt lời, phía sau biệt viện của Thanh Bang nổ lên mấy tiếng súng. Dự cảm không lành mách bảo hắn quay đầu nhìn lại.

Tầm hai phút sau, An Doanh Hạ hiên ngang nắm tay Vũ Phương Nghi bước ra ngoài. Con bé rưng rưng nước mắt, lại thầm cười e thẹn nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau.

An Doanh Hạ bước lại gần Lâm Nhĩ Tích: "Nhiệm vụ đã hoàn thành"

A Trạch và A Trác cũng đứng dậy cười mỉa mai Thanh Tử Minh, cùng Vũ Hạo, Vũ Hưng và An Doanh Hạ rời đi.

Sau khi họ ra khỏi Thanh Bang, người đàn ông gần trung niên ban nãy cầm kí hiệu sư tử đen và mấy mươi vệ sĩ ở lại.

Anh ta bắt chéo tay trước bụng, lạnh lùng hô to: "Ông trùm trẻ Macao ra lệnh, triệt Thanh Bang!"

Người đó vừa dứt lời, Thanh Tử Minh như thấy cái chết trước mặt. Hắn điên cuồng cầm súng bắn lung tung.

Kết quả là ngay trong hôm đó Thanh Bang cháy rụi, không một người nào có thể sống sót. Thanh Bang chính thức trở thành một cái tên chỉ còn lại trong quá khứ.


Trên chiếc Lambo đen đắt đỏ, Lâm Nhĩ Tích vẫn thong thả nằm trên đùi Vũ Hạo, không có ý định tỉnh lại.

Anh cau nhẹ mày: "Tiểu Tích Tích, dậy nhận cát-xê"

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



Chúng ta đã trưởng thành #truyệnngôntình #DIY Chap 2 : niềm vui chớm n...

Chúng ta đã trưởng thành

truyệnngôntình #DIY

Chap 2 : niềm vui chớm nở Sau khi làm việc cả một ngày dài ,An Hạ trở về nhà với khuôn mặt mệt mỏi. Vừa mở cửa thì hình bóng thân thuộc của Duggy nhào vào lòng cô. Chú chó vui mừng vẫy đuôi rối rít, **** liếm mặt cô vài cái. Mệt mỏi trong ngày liền tan biến , nụ cười lại xuất hiện trên đôi môi đỏ hồng của An Hạ . Cô ân cần vỗ nhẹ đầu của Duggy: _cục cưng ngoan , mẹ về rồi đây . Mau vào nhà thôi Cô ngồi phịch xuống sofa , ngả người ra sau dựa vào thành ghế ,tay vuốt ve bộ lông mịn màng của Duggy. Chú chó hiểu chuyện cứ ngoan ngoãn nằm cạnh cô ,thi thoảng lại nhìn lén chủ của mình. Điện thoại"ting" một tiếng ,An Hạ lười nhác nhấc điện thoại lên ,mở máy và nhìn vào màn hình "Tuấn Huy đã gửi lời mời kết bạn" An Hạ liền nhanh như chớp bật dậy , nhìn kĩ lại dòng thông báo rồi nhảy lên vì vui mừng _a ..anh ấy gửi lời mời kết bạn cho mình rồi..a .ngại chết mất rồi Duggy ơi Cô vui mừng ôm chú chó rồi cứ thế tung tăng nhảy khắp nhà ,đến mức **ng hông vào bàn bếp mà vẫn cười. Cô nhanh chóng chấp nhận lời mời,một dòng tin nhắn từ Tuấn Huy được gửi đến _chào An Hạ , tôi là người được cô chia sẻ bánh lúc sáng…tôi là Tuấn Huy đây An Hạ mừng đến phát run , cứ cười không ngớt . Cô nhanh chóng trả lời lại: _à tôi nhớ rồi . Không biết anh đã tan làm chưa? _tôi đã tan làm rồi ,vừa mới về đến nhà _trùng hợp quá ,tôi cũng vừa về _…. Họ nói chuyện với nhau rất nhiều,nói về cả những thói quen,sở thích… Dường như nói chuyện rất hợp nhau. An Hạ cười suốt cả buổi tối hôm đó. Còn Tuấn Huy , anh rất thích sự hoạt bát,đáng yêu của An Hạ. Có lẽ là do anh chưa từng yêu ,nên cảm giác này hoàn toàn mới lạ , khiến cho anh cứ cười liên hồi. Suốt cả ngày dài , đầu anh chỉ quanh quẩn nụ cười của An Hạ ,về đến nhà trò chuyện cùng cô anh lại càng vui vẻ hơn. Hai con người cô đơn gặp được nhau như gặp được ý trung nhân, nói chuyện vô cùng vui vẻ. Đã hơn 10h khuya , trên nền trời đen kịt có ánh sao và vầng trăng vẫn lung linh,ánh đèn đường của thành phố vẫn thắp sáng như nhịp sống vội vã . Tuấn Huy chủ động nhắc nhở An Hạ: _cô gái nhỏ ,nên đi ngủ thôi ,ngày mai còn đi làm đó _nhưng vẫn còn sớm không phải sao… _ngủ muộn da sẽ rất là xấu… _vậy em ngủ ngay đây _ngủ ngon nhé _ngủ ngon ,bye anh An Hạ tắt điện thoại,trên môi vẫn không tắt nụ cười.Ôm điện thoại vào lòng,một cỗ ấm áp dâng lên trong lòng cô. Phải chăng đây là cảm giác được quan tâm trong truyền thuyết yêu đương? Cô cũng không rõ , nhưng cô cảm thấy rất vui khi cùng anh trò chuyện. Cô mở điện thoại,lướt xem trang cá nhân của anh…hm ,cũng không quá đặc sắc , nói đơn giản một chút thì là trang cá nhân khá là mờ nhạt. Anh không up quá nhiều status về bản thân, khiến cô càng tò mò về anh. Cô muốn biết nhiều hơn về cuộc sống của anh… Một lần nữa tắt màn hình điện thoại, cô mỉm cười chìm vào giấc ngủ Tuấn Huy đã có thêm một mối bận rộn trong cuộc sống ,cũng là thêm một niềm vui cho anh. Anh cũng chăm sóc cho em gái , nhưng cảm giác đó khác hoàn toàn khi anh quan tâm An Hạ. Tim anh đập liên hồi , khuôn mặt tràn đầy sự vui vẻ khi anh nói chuyện cùng An Hạ. Tắt điện thoại rồi để sang bên cạnh ,anh nhắm mắt lại. Hình bóng An Hạ liền xuất hiện trong đầu anh , làm anh cứ thao thức không ngủ được. Hai con người,hai không gian khác nhau, nhưng đều mỉm cười vì đối phương….

LKVA

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



#truyenngontinh #diy CÔ VỢ CỦA ÔNG TRÙM ÂU MỸ #chương_98 -' Lạc Y,...

truyenngontinh #diy

CÔ VỢ CỦA ÔNG TRÙM ÂU MỸ

chương_98

-' Lạc Y, cô không biết dạy con sao? Chẳng lẽ cô sinh con nhưng lại không biết dỗ sao?'. Tuyết Lan nhìn cô nói ánh mắt tràn đầy sự tức giận.

-' Ý cô mắng cả tôi?'. Anh liếc mắt nhìn Tuyết Lan cất giọng trầm trầm hỏi.

-' Cô quên rồi sao Khải Ngạn là con của anh ấy đấy'. Cô gặm một miếng sandwich rồi nói, trái tim đầy mãn nguyện.

-' Em……em không có'. Tuyết Lan bị thái độ của anh làm cho sợ hãi cộng thêm lời nói khiêu khích của cô khiến cô ta càng điên tiết hơn.

-' Daddy ơi, người mau ăn sáng đi'. Cậu bé nhanh chóng dùng nĩa của mình cắm vài miếng bít tết trên bàn rồi lấy đưa cho anh.

-' Con ăn nhiều vào'. Anh xoa đầu cậu bé rồi quay sang nhìn cô đang ngồi ăn ngon lành kia, vừa định nói gì đó với cô nhưng rồi anh chỉ lắc đầu và tập trung vào bữa sáng của mình.

Khi ăn xong Khải Ngạn nhanh chóng chạy về phòng của mình, anh cũng đã đến công ty. Hiện tại trong phòng ăn chỉ còn lại cô, Tuyết Lan và Tuấn Thành mà thôi.

Tuyết Lan nhìn cô bằng ánh mắt rất khó chịu. Còn Tuấn Thành thì ngồi đó với khuôn mặt không một chút cảm xúc.

-' Tuấn Thành, anh về đây thế còn Bảo Lâm và mọi người đâu?'. Cô nhìn Tuấn Thành hỏi, giọng điệu có chút hiếu kì. Vốn dĩ trước nay Ngạn Quân đđi đến đâu cũng đều có những tên kia mà? Nhưng lần này chỉ có một mình Tuấn Thành mà thôi.

-' Hạ lão đại hiện đang ở Ytali để trị bệnh còn Bảo Lâm, Ngụy Tôn, Tô Hàm, Minh Khiêm thì đang ở New York để quản lí công ty giúp lão đại'. Tuấn Thành nghe cô hỏi liền trả lời lại, khuôn mặt anh ta lúc này có chút mệt mỏi.

-' À, nhìn anh hôm nay sao có vẻ mệt mỏi vậy?'. Cô nhìn anh ta nhíu mày hỏi, khuôn mặt anh ta trắng bệch trán thì đổ mồ hôi rất nhiều.

-' Không sao, cảm nhẹ thôi'. Anh ta nói rồi nhìn cô cười nhẹ.

-' Hai năm không gặp cô có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều, tiểu thiếu gia cũng rất đáng yêu'. Tuấn Thành nhớ lại những lời của Khải Ngạn nói khi nãy rồi bật cười nói.

-' Trong hai năm qua Khải Ngạn chính là niềm an ủi duy nhất của tôi'. Cô mỉm cười nói, ánh mắt hiện lên sự mãn nguyện, có đứa con thông minh hiểu chuyện như vậy đúng là cô không còn mong gì hơn nữa cả.

-' Ừm, chỉ tiếc lão đại đã quên mất chuyện trước kia rồi'. Tuấn Thành trầm mặc nói.

Cô nghe vậy thì chỉ biết cười trừ, cô cũng chẳng trông mong anh có thể đối xử với cô như trước kia chỉ mong con cô có một gia đình hoàn hảo mà thôi. Trước kia cô sống vì mối thù của gia đình nhưng khi thù đã được trả thì lí do để cô sống chính là đứa con của cô.

Khi anh bị tai nạn cô đã bị trầm cảm ngay sau đó. Cô trở nên ít nói và chỉ khép mình vào phòng không tiếp xúc với người khác. Tuy nhiên trong lúc cô tuyệt vọng nhất thì Khải Ngạn đã được sinh ra đời. Nhìn đứa con đỏ hỏn mới vừa sinh nở cô mới nhận thấy rằng bên cạnh cô vẫn còn một sinh linh mới. Từ đó cô đã thay đổi ý nghĩ trước kia mà lo tập trung vào việc chăm sóc cho con khờ.

-' Tôi về phòng nghĩ một lát'. Tuấn Thành đứng dậy nói rồi cất bước đi về phòng của anh ta.

-' Cố Lạc Y, tôi không biết trước kia cô và Quân có quan hệ thế nào nhưng hiện giờ anh ấy là của tôi. Tốt nhất cô nên từ bỏ bằng không tôi sẽ không để cô sống yên đâu'. Tuyết Lan nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng tức giận.

-' Là do anh ta đưa tôi về đây'. Cô nhếch môi cười khinh thường cô ta rồi đứng dậy đi về phòng của mình.

-' Cố Lạc Y, cô chờ đó'. Cô ta thầm nghĩ trong lòng đôi mắt vẫn nhìn theo bóng lưng của cô.


Tối hôm đó anh về

Khi vừa nghe tiếng xe của anh về Tuyết Lan ngay lập tức chạy ra ngoài đón anh. Tuy nhiên anh chỉ liếc qua cô ta và rồi đi vào trong tìm Khải Ngạn.

-' Daddy về rồi'. Khải Ngạn đang ngồi trong phòng khách vừa thấy anh vào thì cậu bé hét lên và chạy ra ôm chân anh.

Anh cúi xuống bế cậu bé lên và đi về phòng của mình. Cậu bé được anh bế quay mặt ra sau lưng, khi đi cùng daddy về phòng cậu bé còn không quên làm mặt xấu trêu Tuyết Lan.

-' Hôm nay con có ngoan không?. Anh nhìn cậu bé cất giọng trầm nhẹ hỏi. Cậu bé gật đầu rồi cười tươi nhìn anh, ánh mắt cậu bé thật long lanh và thật sáng như những vì sao trên trời kia.

Một lúc sau anh thay đồ và cùng cậu bé đi ăn tối sau đó anh đưa cậu bé về phòng ngủ còn anh thì đi lên thư phòng của mình để xem lại hồ sơ. Cô hoa một tách cà phê nóng và mang lên cho anh.

-' Tối qua cám ơn anh đã đưa tôi về phòng'. Cô nhìn anh đang cúi đầu vào hồ sơ cất giọng nhỏ nhẹ nói.

-' Khuya rồi cô về phòng nghĩ ngơi đi'. Anh bỏ tập hồ sơ qua một bên cầm tách cà phê uống một ngụm.

-' Anh có thể đưa tôi về phòng không? Tôi sợ bóng tôi'. Cô nói rồi cúi mặt xuống, như sợ rằng anh sẽ cười cô. Tuy nhiên anh không làm thế chỉ đứng dậy và đi ra cửa. Cô hiểu ý anh liền nhanh chóng đi theo anh.

Đến chân cầu thang, cô bất chợt bị một lực đẩy mạnh khiến cô ngã nữa người xuống, anh nhanh chóng kéo cô lại nhưng chẳng may bản thân lại mất đà. Và cứ thế anh ngã xuống cầu thang đầu va vào chân cầu thang và rồi bất tỉnh.

Cô đứng đó chỉ biết mở to mắt nhìn anh đang nằm dưới kia. Một cơn đau đớn chợt ập đến giằng xé trái tim cô một lần nữa. Cô vội chạy xuống chổ anh và gọi người vào giúp.

Anh được đưa đến bệnh viện rất nhanh chóng trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Ngồi trước phòng cấp cứu cô không thể nào yên tâm được cứ mãi đi tới đi lui, đôi mắt cô cũng sưng lên vì khóc quá nhiều.

Một lần nữa cánh cửa phòng cấp cứu lại là tường cách ngăn anh và cô. Nhưng sao lần này người nắm trong đó không phải là cô mà là người cô yêu cơ chứ? Có phải ngay lúc đầu họ đã đi sai rồi không? Anh và cô vốn không cùng một thế giới nhưng cứ cố chấp nên mới có nhiều bi kịch xảy ra như thế.

-' Tần Ngạn Quân, nếu không có em mà anh có thể bình an mà sống tốt thì em sẽ ra đi'.

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



VỢ TÔI LÀ SIÊU SÁT THỦ #TruyệnNgônTình #DIY Chương 57: ĐẠN XUYÊN T...

VỢ TÔI LÀ SIÊU SÁT THỦ

TruyệnNgônTình #DIY

Chương 57: ĐẠN XUYÊN TIM

Đúng 3 ngày sau, Lâm Nhĩ Tích cùng Lục Đồng, An Doanh Hạ, A Trạch và A Trác đến Thanh Bang. Bọn họ đều là sát thủ, riêng Lục Đồng hơi lẽ loi một chút, cô là một độc thủ.

Cửa lớn Thanh Bang mở sẵn, cả đám người không ngần ngại tiến thẳng vào trong thật ung dung.

Thanh Tử Minh từ sau bước ra, khuôn mặt hứng thú vỗ tay thán phục: "Lâm tiểu thư đúng là chịu chơi, chỉ mang theo có bốn người. Là cô đang nâng cao giá trị của mình hay hạ thấp Thanh Bang chúng tôi?"

Lâm Nhĩ Tích cười khinh, ngón cái và ngón trỏ đong tầm 1cm: "Thanh bang chủ nói đều không phải, mà là vì Thanh Bang của anh chỉ cao đến từng này"

"Cô…"

Lâm Nhĩ Tích lạnh lùng: "Đừng nói nhiều! Thả Vũ Phương Nghi ra!"

Đối phương cười nham hiểm: "Trước khi lo cho người khác phải xem bản thân mình có toàn mạng hay không!"

Hắn vừa dứt câu, tứ phía xuất hiện những tên thuộc hạ bao vây thành một vòng, đều chĩa súng vào năm người.

Lâm Nhĩ Tích cười gian, nhanh như chớp móc cây súng bạc lên đạn và nhắm vào một tên gần đó.

"Đoàng" - tiếng súng nổ ra, tên đó lập tức ngã quỵ xuống đất. Tất cả những tên còn lại nâng cao cảnh giác, nắm chặt súng hơn.

Thanh Tử Minh trừng mắt, người phụ nữ này nhanh đến mức anh ta trở tay không kịp.

Lâm Nhĩ Tích cười khinh: "Đừng tưởng bà tới đây mà không chuẩn bị gì. Thanh Tử Minh, chúc may mắn"

"Tất cả, hành động!"

Lâm Nhĩ Tích vừa dứt lời, Lục Đồng liền móc trong túi ra một chùm lựu đạn khói ném thẳng xuống đất. Ngay sau đó, cả năm người thao tác nhanh như chớp đeo vào mặt nạ phòng độc.

Lựu đạn nổ, khói mù che mất tầm nhìn của tất cả mọi người. Vài tên đang đứng tập kích còn bị ho sặc sụa, nước mắt giàn ra.

Chỉ có những người đeo mặt nạ phòng độc mới không bị ảnh hưởng. Những tiếng súng bắt đầu nổ ra.

Mấy mươi tên của Thanh Bang không ai nhìn thấy được, chỉ bắn đại cho có, may ra sẽ trúng đối thủ.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!" - rất nhiều tiếng súng nổ ra vang dội cả trời đất.

Chưa đầy mười phút sau, khói mù tiêu tan. Khung cảnh bây giờ thật hoang tàn, khác xa với lúc nãy. Xác chết nằm rải rác, máu nhuộm đỏ cả một khoảng sân.

Thanh Tử Minh cau mày, nhìn thấy người của mình đều đã bị giết sạch. Trước mặt chỉ còn 1…2…4… Khoan! Hình như hơi sai.

"Còn một tên nữa đâu?"

Lâm Nhĩ Tích nghiêng đầu: "Đoán xem?"

Thanh Tử Minh nắm chặt nắm đấm: "Người đâu! Mau đến chỗ của Vũ Phương Nghi!". Ngay lập tức, có hai tên thuộc hạ hớt hải rời đi.

Bốn người còn lại cười gian nhìn theo hai tên đó. Bọn này đúng là một lũ ngu xuẩn, nên mới phải dưới trướng bọn Hoắc Bang mãi không ngóc đầu lên được.

An Doanh Hạ làm sao biết Vũ Phương Nghi bị nhốt ở đâu chứ? Là nhờ bọn chúng, chúng tự đưa anh ấy đến tận nơi, dâng tận miệng.

Đôi mắt Thanh Tử Minh long sòng sọc nhìn bốn người, người hắn hận nhất chính là Lâm Nhĩ Tích.

Hắn hét lớn: "Đội số 2! Mau ra đây!"

Sau câu lệnh đó, tứ phía lại xuất hiện thêm một đám người áo đen bao vây chĩa súng vào bọn họ. A Trác tinh mắt nhìn thấy có một tên xăm trên tay hình con đại bàn đen.

Anh cau mày nói nhỏ với Lâm Nhĩ Tích: "Bọn này của Hoắc Bang, không dễ dàng như đám tạp chủng kia"

Lục Đồng hơi e dè: "Còn nữa tiểu thư, lựu đạn khói đều đã dùng hết"

A Trạch cũng thì thầm: "Cũng chỉ còn 3 băng đạn, e là không đủ"

Thanh Tử Minh đắc ý nhìn bọn họ: "Sao? Không ngờ đến trường hợp này chứ gì?"

Lâm Nhĩ Tích vẫn giữ nụ cười trên môi, trong lòng thật sự hệt như Thanh Tử Minh nói. Cô đã tính trước người của Thanh Bang không nhiều, mang theo từng ấy vũ khí là đủ. Không ngờ bọn chúng lại đu chân bám váy được Hoắc Bang.

Thấy Lâm Nhĩ Tích im lặng không nói, Thanh Tử Minh càng được nước lấn tới: "Thôi được rồi, thấy các người cũng đáng thương nên tôi sẽ tha cho. Có điều…"

Ngay lập tức, A Trạch, A Trác và Lục Đồng đều giương súng chĩa về Thanh Tử Minh.

Hắn hơi giật mình: "Ê…chỉ là một yêu cầu nhỏ"

"Nói" - Lâm Nhĩ Tích lạnh lùng.

Đối phương cười gian: "Chỉ cần cô ngủ với tôi một đêm"

Lâm Nhĩ Tích cười phá lên với giọng ma mị quen thuộc thường khiến người ta sởn gai óc. Cô gạt thanh lên đạn, đầu súng nhắm thẳng vào Thanh Tử Minh:

"Tôi không quen ngủ với xác chết"

"Đoàng"

Tiếng súng nổ ra, trúng thẳng tim Thanh Tử Minh. Nhưng thật kì lạ, anh ta vẫn đứng đó, không hề có một giọt máu chảy ra.

Thanh Tử Minh đắc ý cười gian, chĩa ngược đầu súng về phía Lâm Nhĩ Tích: "Tôi có áo chống đạn mà. Lâm Nhĩ Tích, e rằng cô mới là xác chết tôi sẽ ngủ cùng!"

"Đoàng"

Thêm một tiếng súng vang lên điếc tai, cả ba người kia đều hoảng hồn nhìn Lâm Nhĩ Tích.

Viên đạn trúng thẳng vào tim, cô không nói không rằng ngã ngược về sau.

"Tiểu thư!"

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình



"A..a...a trễ mất rồi" Minh Hy vừa chạy vừa la. Hôm nay là ngày đầu ti...

"A..a…a trễ mất rồi" Minh Hy vừa chạy vừa la. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi thử việc nhưng tại vì tối qua mãi đọc ngôn tình mà sáng nay ngủ quên.

"Ui da anh đi đứng kiểu gì vậy??? Đang mãi chạy nên không để ý **ng phải ai đó chưa kịp nhìn mặt cô đã chửi người ta.

"Câu đó đáng lẽ là tôi hỏi cô mới phải" Hàn Phong nhìn cô gái vô cớ đụng trúng mình còn chửi.

"Này rõ ràng anh đi sai đường rồi đụng trúng tôi mà" Minh Hy cũng không vừa cãi lại.

"Cô…cô…Tôi không ở đây đôi co với cô nữa tốn thời gian"Hàn Phong vội nói rồi đi mất.

"Này…này cái tên chết tiệt kia,cái đồ đáng ghét,tên âm binh,bla bla bla…" Sau khi Hàn Phong đi rồi Mộ Hy cũng không tha mà chửi ở sau lưng.

"Úi chết rồi…." Chửi một lúc Mộ Hy mới nhớ là mình bị muộn vội la rồi cắm cúi đầu chạy. -----^_^----- Tại công ty AA

Hàn Phong đang ngồi như bàn làm việc, hôm nay anh đích thân phỏng vấn thư ký mới cho mình,nếu không phải tại con nhỏ chết tiệc kia thì anh cũng không đến muộn như vậy,cầm tập hồ sơ tiếp theo lên xem đây không phải con nhỏ kia sao không ngờ lại vào công ty anh làm đã thì thì anh nên tạo cơ hội chứ nhỉ?

Hàn Phong thầm nghĩ ý đồ gì đó đen tối rồi cười lạnh làm cho trợ lý của anh đứng kế bên không rét mà run.

"TGĐ cho gọi cô vào" Trợ lý của anh ra gọi cô vào

"Vâng" Cốc…cốc…cốc

"Mời vào"

Mộ Hy vào trong nhìn người đàn ông đang ngồi quay lưng nhìn dáng vẻ rất quen hình như cô đã gặp ở đâu rồi thì phải

"Chào GĐ tôi là Minh Hy"

"Chúng ta lại gặp nhau rồi" Hàn Phong quay mặt lại

"Anh…anh… Tại sao anh lại ở đây?" Minh Hy bất ngờ

"Đây là công ty của tôi,tôi không ở đây chẳng lẽ ở đâu?"

"Đừng có nói anh là…."

"Đúng,tôi là TGĐ ở đây"

"Thôi xong rồi,lần này mày chết chắc rồi,Minh Hy ơi là Minh Hy mới lần đầu đi phỏng vấn mà đã đắc tội với TGĐ sau này khổ rồi" Minh Hy thầm nghĩ .

"TGĐ à cái đó chuyện lúc sáng tôi…tôi sai rồi tôi xin lỗi anh,anh muốn tôi làm gì cũng được miễn là anh đừng đuổi việc tôi ở nhà tôi còn chồng trẻ con thơ, ý lộn là mẹ già đang đau ốm ở nhà(mẹ à con xl)" Mộ Hy giả vờ năn nỉ Hàn Phong mong là anh đồng ý.

"Có thật là tôi muốn cô làm gì cũng được không?"

"Đúng đúng đúng"Mộ Hy gật đầu lia lịa

"Được,tôi muốn cô giả làm bạn gái tôi một tháng"

"Hả???"

"Không đồng ý???"

"Dĩ nhiên là…đồng ý rồi" Mộ Hy mỉm cười thầm rủa tên TGĐ chết tiệt

"Tốt.Hợp đồng đây,kí đi ban ngày cô sẽ là thư ký của tôi,tối sẽ giả làm bạn gái của tôi". --------------/---- Đây là truyện cũ mình đăng lại để hoàn thành nốt ạ 🤗

truyenngontinh

còn

Xem thêm : Truyện Ngôn Tình